Ng’bthg

Đợt rồi về nhà nửa tháng hơn, cảm giác dễ chịu nhất với tôi là những chiều ngồi nhằn hạt dưa hấu bên bậc thềm sau nhà, sát mé sông, nghe gió hát và tận hưởng cái mát lành dịu ngọt.

Tiếp tục đọc “Ng’bthg”

happy old year.

Năm lớp 12, tôi in ra những bức ảnh những người bạn mình, bảo họ viết cho vài dòng ở mặt sau. Một người bạn cầm lấy, không nói gì, đi một mạch vào nhà vệ sinh, in dấu son vào mặt trắng và dòng chữ đã khích lệ rất nhiều ngày của tôi sau này. Tôi không biết khi đó bạn đã nghĩ gì. Tôi không nhớ mình đã nghĩ gì mà chọn mỗi người một dáng vẻ như thế. Nhưng nhìn vào chúng, tôi dường như có thể thấy lại từng người một. Cả tiếng cười lẫn những im lặng đôi khi.

Tiếp tục đọc “happy old year.”

‘A Sun’ – Đời vẫn cứ trôi

Bộ phim là câu chuyện kể về một gia đình Đài Loan qua những biến cố trong đời; mà ở đó, bằng cách này hay cách khác, họ đã có thể tiếp tục cuộc sống thường nhật. Dẫu những ngày sau, sẽ có nhiều điều nhắc nhớ khiến họ bất giác mà đau lòng.

Tiếp tục đọc “‘A Sun’ – Đời vẫn cứ trôi”

‘anh hai’

Hồi nhỏ, khi những mùa SEA Games đến, ba anh em tôi cũng có cho riêng mình một giải đấu. Đá banh được đơn giản hóa thành trò sút phạt đền. Tôi không nhớ mình đã chơi như thế nào, chỉ nhớ bản thân đã mê mẩn ngồi vẽ ra sơ đồ thi đấu. Rồi khi hai đội đều là của một người, lại nghĩ ngợi xem mình sẽ cho đội nào đi tiếp đây. Không biết đã có bao nhiêu trò trong những mùa SEA Games đó, nhưng trò nào có thể chơi được hoặc có thể nghĩ ra cách chơi là bọn tôi chơi tất. Bi sắt là ném viên bi vào một vòng tròn trên mặt đất. Mười môn phối hợp được thay bằng việc đi tìm mười loại lá khác nhau trong thời gian ngắn nhất.

Tiếp tục đọc “‘anh hai’”

‘Abstract: The Art of Design’ – Platon, nhiếp ảnh gia thế kỷ của tạp chí TIME

Bài viết này là một vài tóm tắt của tôi sau khi xem tập Photography của phim tài liệu Abstract: The Art of Design, nói về nhiếp ảnh gia nổi tiếng Platon. Tiếp tục đọc “‘Abstract: The Art of Design’ – Platon, nhiếp ảnh gia thế kỷ của tạp chí TIME”

Buồn của chó (cậu Bạc)

Ngoài trời mưa lâm râm vài hạt nhỏ, cậu Bạc nằm dài cạnh bậc thềm sau nhà, sát mé sông. Đôi mắt lim dim như là ngủ, để lại vệt sầu trong ánh nhìn của kẻ khác. Hoặc là cậu Bạc buồn thật, hoặc là cậu chỉ đang lim dim như là ngủ, và kẻ nhìn cậu cho rằng cậu đang buồn. Tiếp tục đọc “Buồn của chó (cậu Bạc)”

Những ngày đầu đi học

Ngày chưa vô lớp một, mỗi sáng bơi xuồng chở giỏ khi là đậu bắp, đậu đũa, khi là bí đao ra nhà nội cân cho xuồng hàng. Có một đợt nhà trồng rất nhiều bí đao, cân cho xuồng hàng không hết, mẹ chở xuồng bí đao cùng tôi, đi bán khắp nơi. Vẫn nhớ lúc ấy chỉ có 1.500đ một ký. Cũng không phải là ngoan gì, chỉ là nếu tôi chở đi bán, thì tôi sẽ được cho một ít tiền. Tiếp tục đọc “Những ngày đầu đi học”