happy old year.

Năm lớp 12, tôi in ra những bức ảnh những người bạn mình, bảo họ viết cho vài dòng ở mặt sau. Một người bạn cầm lấy, không nói gì, đi một mạch vào nhà vệ sinh, in dấu son vào mặt trắng và dòng chữ đã khích lệ rất nhiều ngày của tôi sau này. Tôi không biết khi đó bạn đã nghĩ gì. Tôi không nhớ mình đã nghĩ gì mà chọn mỗi người một dáng vẻ như thế. Nhưng nhìn vào chúng, tôi dường như có thể thấy lại từng người một. Cả tiếng cười lẫn những im lặng đôi khi.

Tiếp tục đọc “happy old year.”

‘A Sun’ – Đời vẫn cứ trôi

Bộ phim là câu chuyện kể về một gia đình Đài Loan qua những biến cố trong đời; mà ở đó, bằng cách này hay cách khác, họ đã có thể tiếp tục cuộc sống thường nhật. Dẫu những ngày sau, sẽ có nhiều điều nhắc nhớ khiến họ bất giác mà đau lòng.

Tiếp tục đọc “‘A Sun’ – Đời vẫn cứ trôi”

mắt biếc

Lần đầu tôi đọc mắt biếc là năm lớp 11, khi đang bệnh và nằm trên chiếc giường ký túc. Nếu với truyện dài này, bác Ánh không chỉ kể về một chuyện tình dang dở đến trọn đời, mà còn là nỗi hoài vọng về những kỷ niệm đã có dù ngắn ngủi với làng Đo Đo. Thì hoài vọng ấy là điều đầu tiên mà tôi cảm nhận được.

Tiếp tục đọc “mắt biếc”

‘anh hai’

Hồi nhỏ, khi những mùa SEA Games đến, ba anh em tôi cũng có cho riêng mình một giải đấu. Đá banh được đơn giản hóa thành trò sút phạt đền. Tôi không nhớ mình đã chơi như thế nào, chỉ nhớ bản thân đã mê mẩn ngồi vẽ ra sơ đồ thi đấu. Rồi khi hai đội đều là của một người, lại nghĩ ngợi xem mình sẽ cho đội nào đi tiếp đây. Tiếp tục đọc “‘anh hai’”

‘Abstract: The Art of Design’ – Platon, nhiếp ảnh gia thế kỷ của tạp chí TIME

Bài viết này là một vài tóm tắt của tôi sau khi xem tập Photography của phim tài liệu Abstract: The Art of Design, nói về nhiếp ảnh gia nổi tiếng Platon. Tiếp tục đọc “‘Abstract: The Art of Design’ – Platon, nhiếp ảnh gia thế kỷ của tạp chí TIME”